Friday, June 14, 2013

phim tây du ký

phim tây du ký

Tây Du Ký 1986 đã bám sát dc nguyên tác của Ngô Thừa Ân, phần ngoại cảnh "sơn thuỷ hữu tình như chốn bồng lai tiên cảnh" đã phần nào bù đắp vào khiếm khuyết của kỹ xảo lạc hậu thuở nào.... Từng chuỗi câu chuyện phim như cuốn hút khán giả vào chuyến hành trình gian nan của bốn thầy trò Đường Tăng. Mỗi nhân vật đều được khán giả yêu mến qua từng tính cách rất chân thật. tây du ký
tap 1,2,3,4,5,6,7,8,9,10,11,12,13,14,15,16,17,18,19,20,21,22,23,24,25,26,tap cuoi.

phim bao thanh thien

phim bao thanh thien tap 1,2,3,4,5,6,7,8,9,10,11,12,13,14,15,16,17,18,19,20,21,22,23,24,25,26,27,28,29,30,31,32,33,34,35,36,37,38,39,40,.. tap cuoi.
Phim Bao Thanh Thiên , Phiên bản mới nhất về vị quan thanh liêm Bao Công với sự trở lại của hai ngôi sao Kim Siêu Quần và Hà Gia Kính. Tân Bao Thanh Thiên phát sóng lúc 22 giờ 10, từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần, trên kênh VTV3. xem phim bao thanh thien , phim bao công...
Wednesday, June 12, 2013

phim những đóa ngọc lan hay nhất tập 2

Tôi biết trước lần này việc nhuận chính và những đoạn thêm bớt sẽ làm người đọc ngạc nhiên, nên thấy cần phải giải thích. Đề tài chủ yếu cũng như động cơ căn bản về tâm lý của câu chuyện là lòng khao khát được thấy ánh sáng của con người, một thứ khao khát do bản năng, do cơ thể thôi thúc. Đấy là mấu chốt cuộc khủng hoảng tinh thần trong phát triển của nhân vật chính câu chuyện và cách giải quyết nó. Trong số những

m giác bay liệng trên không đã từ bao nhiêu năm vẫn hằng ám ảnh các trẻ em và các thanh niên trong những giấc mơ. Tuy nhiên, cũng xin thú thực là cái chủ đề ấy được đưa vào câu chuyện trước hết là do trí tưởng tượng của tôi gợi ra. Mãi mấy năm về sau, khi cuốn sách này đã được tái bản nhiều lần, trong một buổi dạo chơi, tôi đã may mắn được có dịp quan sát trực tiếp. Hai chú bé kéo chuiuytr456987654356789hfe56789ông mà độc giả sẽ thấy nói đến ở chương VI (một chú bị mù từ thuở lọt lòng), tâm trạng khác nhau của hai chú, đoạn tả hai chú với lũ trẻ con, những lời của chú Iêgo nói về những giấc mơ, tất cả những cái đó, tôi đã mục kích tại chỗ và có ghi vào sổ tay ngay trên tháp chuông nhà thờ Sarôpski thuộc giáo quản khu Tam bốp. Ngày nay có lẽ hai chú bé vẫn còn sống và đang giới thiệu tháp chuông với khách đến thăm. Từ ngày đó mỗi lần sách tái bản, tôi lại băn khoăn về đoạn này mà theo tôi, là đoạn quyết định để giải quyết dứt khoát vấn đề. Chỉ hiềm vì câu chuyện đã viết xong, viết lại thực rất khó, nên tôi cứ chần chừ mãi không đưa đoạn này vào.

Lần tái bản này, đoạn thay đổi kể trên là phần thay đổi quan trọng nhất. Những chi tiết sửa đổi khác chỉ là hậu quả của nó, vì một khi đề tài đã sửa lại, tất nhiên tôi không thể chỉ làm việc nhét thêm một đoạn mới vào một cách máy móc, óc tưởng tượng của tôi trở lại vết cũ, công việc của nó tất nhiên thấy phản ánh trên những đoạn khác trong câu chuyện.

25-2-1898





phim những đóa ngọc lan

I

Đêm khuya. Trong một gia đình giàu có vùng Tây nam, một đứa bé ra chào đời. Bà mẹ, một thiếu phụ còn trẻ, nằm thiêm thiếp trên giường, nhưng khi tiếng oa oa đầu tiên của đứa trẻ khe khẽ và não nuột vang lên trong buồng, thì bà mẹ, mắt vẫn nhắm nghiền, cũng bắt đầu quằn quại. Đôi môi thiếu phụ mấp máy một điều gì, khuôn mặt tái nhợt hiền hậu, gần như còn ngây thơ, chợt nhăn nhó đau đớn, nóng ruột, giống như đứa trẻ vốn được nuông chiều lần đầu tiên gặp việc lo buồn.

Bà đỡ ghé tai sát môi thiếu phụ đang lắp bắp. Thiếu phụ thều thào hỏi:

- Cháu nó làm sao thế?... Sao thế?

Bà đỡ không hiểu câu hỏi. Đứa trẻ lại khóc thét lên. Khuôn mặt sản phụ ánh lên một nỗi đau đớn xót xa. Từ đôi mắt đang nhắm, một giọt nước mắt lớn trào ra. Đôi môi thiếu phụ vẫn thầm thì rất khẽ như ban nãy:

- Sao thế? Sao thế?

Lần này bà đỡ đã hiểu ra, bình tĩnh đáp:

- Bà hỏi tại sao cháu nó khóc chứ gì? Bà cứ yêntâm, đứa bé nào lọt lòng ra cũng vậy.

Nhưng người mẹ không sao yên tâm được. Cứ mỗi lần đứa bé khóc, bà lại rùng mình, luôn miệng hỏi, giọng cau có, nóng ruột:

- Sao mà cháu nó khóc... ngằn ngặt làm vậy? Bà đỡ nghe không thấy có gì lạ trong tiếng khóc của đứa bé. Bà cho là thiếu phụ nói mê hoặc đang mê sảng, bà mặc kệ chỉ lúi húi chăm sóc cho đứa nhỏ.

Thiếu phụ nín bặt. Chốc chốc nỗi đau xót không thoát ra ngoài được bằng cử chỉ hoặc lời nói, lại làm nước mắt thiếu phụ ứa ra. Những giọt nước mắt to lớn lọt qua đôi hàng mi đen láy, dầy dặn, khẽ lăn trên đôi má tai tái màu đá cẩm thạch.
phim những đóa ngọc lan
Có lẽ trái tim người mẹ đã cảm thấy có một số mệnh đau khổ, tối tăm, không lối thoát, vừa đây cùng ra đời với đứa con của bà, cái số mệnh ác nghiệt ấy treo lơ lửng trên nôi đứa bé để theo đuổi nó cho đến lúc nó chết.

Có lẽ đấy chỉ tại mê sảng chăng? Dù sao, đứa bé cũng bị mù ngay từ thuở mới lọt lòng.





II

Ban đầu không ai nhận thấy. Đôi mắt đứa bé nhìn lờ đờ, mơ hồ, cái nhìn đặc biệt của mỗi trẻ em sơ sinh cho đến một tuổi nào đó. Ngày tháng trôi qua, đứa bé ra đời đã được mấy tuần. Đôi mắt nó sáng ra, màng trắng đục trước kia che lấp đôi mắt nay biến đi, đã nom thấy rõ con ngươi. Nhưng khi một tia sáng chói ùa vào buồng cùng với tiếng chim hót ríu rít, vui vẻ, lẫn tiếng rì rào của đám cây dẻ gai xanh mướt đung đưa ngay cạnh cửa sổ trong khu vườn rộng, đứa bé không hề quay đầu lại. Bà mẹ đã có thời giờ bình phục, bà là người đầu tiên lo lắng nhận thấy cái vẻ lạ lùng trên khuôn mặt nhỏ nhắn không bao giờ động đậy của đứa bé, cái vẻ nghiêm nghị không đúng vẻ mặt của một đứa mới lọt lòng. Như con bồ câu mái kinh hoàng, thiếu phụ ngơ ngác nhìn mọi người và hỏi:

- Bác ơi, sao cháu nó lại thế nhỉ? - Mọi người thản nhiên hỏi lại:

- Thế nào? Cháu nó có khác gì những đứa cùng tuổi với nó đâu...
phim những đóa ngọc lan
- Nhưng kìa, bác hãy nhìn vẻ mặt kỳ quái của cháu. Như nó đang lấy tay quờ quạng tìm một vật gì...

Bác sĩ đáp:

- Tại cháu nó còn chưa biết phối hợp động tác của đôi bàn tay với những ấn tượng mắt nó nhìn thấy đấy thôi.

- Nhưng thế tại sao bao giờ nó cũng cứ nhìn mãi về một phía. Nó... nó... mù phải không? - Thiếu phụ kêu thét lên, trái tim thốt nhiên bị một ý nghĩ ngờ vực kinh khủng xuyên qua, không còn ai an ủi được.

Bác sĩ bế lấy đứa bé, quay phắt nó về phía ánh sáng và nhìn vào đôi mắt nó. Ông hơi băn khoăn. Sau mấy câu qua quít, ông ra về, hứa vài ba ngày nữa sẽ trở lại.

Bà mẹ khóc lóc, giẫy giụa như chim bị đạn. Bà ép chặt đứa con nhỏ vào lòng. Đôi mắt đứa bé vẫn cứ ủ rũ, không động đậy.

Vài ngày sau, đúng lời hứa, bác sĩ trở lại, mang theo một chiếc kính thử mắt. Ông thắp một ngọn nến, lúc đưa cây nến ra xa, lúc đem lại gần mặt đứa bé. Ông nhìn vào tận đáy tròng mắt. Sau cùng, ông hết sức bối rối, ngập ngừng nói:

- Thưa bà, đáng tiếc quá, bà đã không lầm... Quả là cháu nó mù và không còn hy vọng gì.

Nghe bác sĩ nói, bà mẹ buồn rầu lặng ngắt. Bà khe khẽ nói: - Thưa bác sĩ, tôi biết vậy từ đã lâu.





III

Gia đình em bé mù cũng không đông. Ngoài mấy người kể trên còn có ông bố và “Cậu Mácxim”. Mọi người trong nhà và cả đến người ngoài ai cũng gọi ông ta là “Cậu Mácxim”. Ông bố cũng như trăm nghìn những người chủ điền khác ở vùng Tây nam: tính nết nhu nhược, có phần hiền lành, coi sóc kẻ ăn người làm đâu vào đấy và rất thích xây đi xây lại mấy chiếc máy xay bột, những công việc ấy làm ông ta bận luôn tay gần hết ngày, chỉ đúng đến bữa ăn hoặc có việc gì tương tự mới thấy tiếng ông trong nhà. Những lúc đó, bao giờ cũng chỉ hỏi vợ có một câu: “Mợ nó, khỏe mạnh chứ!”. Hỏi xong là ngồi vào bàn, rồi từ đấy hầu như không nói năng gì hết. Chỉ thỉnh thoảng, họa hoằn lắm mới đem câu chuyện về những chiếc ống gỗ sên hay những chiếc trục xe ra nói. Con người thuần hòa, đơn giản ấy, tất nhiên gần như không có chút ảnh hưởng gì đến tâm trạng của đứa con trai.
phim những đóa ngọc lan
Trái lại, “Cậu Mácxim” là một người khác hẳn. Mười năm trước khi xảy ra câu chuyện này, chú Mácxim nổi tiếng là tay hay gây gổ nguy hiểm, không những nhất vùng ấp trại nhà mà còn khét tiếng cả ở Kiép, vào những ngày phiên chợ “Kôngtơra”(1). Không ai hiểu được cái con người cứng đầu cứng cổ ấy lại có thể là em trai bà Pôpenska, tức Iatsenkô, gia đình danh giá. Không ai biết cư xử với cậu ta ra sao, làm thế nào cho cậu vừa lòng. Đáp lại những câu chào đón ân cần của những người quý tộc, cậu tỏ ra rất hỗn xược, còn mấy anh nông dân có điều gì thô lỗ kinh khủng với cậu; dù có gặp tay thượng lưu hòa nhã nhất đời họ cũng được mấy cái tát, thế mà cậu Mácxim lại bỏ qua. Về sau, thật là may mắn vô cùng cho tất cả những người tai to mặt lớn là chẳng rõ tại sao cậu Mácxim lại đi căm thù bọn Áo, cậu sang Ý kết bè với Garibanđi, một tay cũng hay gây gổ, vô thần, vô đạo như cậu. Cứ theo những người điền chủ đồn đại thì Garibanđi đang kết cánh với quỷ sứ, bất chấp cả đức Giáo hoàng - Tất nhiên hành động như vậy, cậu Mácxim vĩnh viễn mất cái đầu óc hiếu loạn vô đạo. Nhưng trái lại những phiên chợ “Kôngtơra” từ đó cũng hết hẳn những vụ ẩu đả, và trong những gia đình quý phái, nhiều bà mẹ cũng không còn phải lo cho số phận những đứa con trai của họ.

Cố nhiên người Áo cũng hết sức căm giận cậu Mácxim. Thỉnh thoảng tờ “Tin tức”, là tờ báo mà những người điền chủ vùng này thích đọc, có nêu tên cậu Mácxim trong số những nghĩa quân hăng hái nhất của Garibanđi. Một sáng kia, cũng trên tờ “Tin tức” có đăng tin cậu Mácxim, cả người lẫn ngựa, đã bị gục trong một trận đánh nhau. Bọn Áo vốn căm tức từ lâu cái con người điên cuồng dữ tợn ấy, cái con người đã giúp Garibanđi chống chọi lại được với họ (điều này ít ra cũng là ý kiến của đồng bào cậu Mácxim), nên họ đã lấy búa vằm nát cậu ra từng mảnh như thái xu hào.

Những người điền chủ láng giềng của cậu bảo nhau:

- Cậu Mácxim thế cũng là chết khổ!

Họ cho cậu chết là tại thánh Phêrô đã đặc biệt bênh vực cho người kế tục mình là Đức Giáo hoàng dưới hạ giới. Tất cả đều tin là cậu Mácxim đã chết.

Nhưng thực ra, lưỡi gươm của bọn Áo không chém đứt được cái linh hồn dẻo dai của cậu Mácxim. Linh hồn cậu cứ bám riết lấy cơ thể, mặc dầu cái cơ thể ấy đã bị hư hại quá nặng. Nghĩa quân của Garibanđi đã cứu được người bạn anh dũng của họ khỏi đám hỗn quân, và đưa đến một bệnh viện. Mấy năm sau, bất ngờ cậu Mácxim không biết ở đâu lừng lững trở về nhà bà chị, và ở hẳn đấy không đi đâu nữa.

Từ đấy cậu Mácxim không nghĩ gì đến gây lộn đánh nhau. Trái đùi bên phải bị cụt hẳn, nên đi đâu cậu cũng phải dùng một chiếc nạng. Ngoài ra, cánh tay trái cũng bị thương nặng, chỉ còn có thể cố gắng chống tạm được chiếc can. Nói chung là nay cậu Mácxim đã trở nên một con người nghiêm trang hơn, tính nết cậu đã thuần, chỉ còn cái lưỡi sắc thép của cậu thỉnh thoảng tỏ ra cũng bén như lưỡi gươm của cậu thời xưa. Cậu không đi chợ “Kôngtơra” nữa. Dần dần những buổi hội họp đông người, cậu cũng ít đến, cả ngày chỉ nhốt mình trong thư viện, giữa những đống sách, tuy không ai biết là sách gì, nhưng người ta đoán toàn là sách vô đạo cả. Cậu cũng có viết lách cái gì nữa đấy, nhưng vì tác phẩm của cậu không đăng trên tờ “Tin tức” nên cũng không ai chú ý đến lắm.

Khi đứa bé lọt lòng ra trong căn nhà quê mùa nhỏ bé và bắt đầu lớn lên, thì trên mái tóc húi ngắn của cậu Mácxim đã óng ánh điểm nhiều sợi bạc. Đôi vai cậu lúc nào cũng chống nạng nên dô cao hẳn lên, cả thân mình cậu như vuông lại. Cái hình thù kỳ quái và rầu rĩ, đôi hàng lông mày cứ nhíu lại của cậu Mácxim, tiếng lộc cộc đôi nạng nện xuống đất, và những đám khói thuốc luôn luôn trùm kín người vì cậu hút píp luôn mồm, tất cả những cái ấy làm cho người lạ ai cũng phải kinh hãi, chỉ có những người sống chung với cậu mới biết trong cái thân hình tàn tật ấy, một trái tim cao thượng, chứa đầy nhiệt huyết, đang đập mạnh và trong cái đầu to lớn vuông vắn, tóc dựng chởm lên rậm rạp, có một tinh thần đang làm việc không biết mệt.

Nhưng cả đến những người thân thích của cậu cũng không ai biết được cậu đang mê mải suy nghĩ vấn đề gì. Ai cũng chỉ thấy cậu Mácxim chìm lấp trong đám khói xanh, ngồi hàng mấy tiếng đồng hồ không động đậy, trầm mặc, ủ ê, đôi mắt lờ đờ, đôi lông mày nhíu lại. Người chiến sĩ tàn tật cho đời là một cuộc đấu tranh ác liệt không ngừng, trong đó không có chỗ đứng cho những kẻ tàn phế. Cậu thấy mình từ nay vĩnh viễn bị gạt bỏ ra ngoài hàng ngũ những người chiến đấu và cậu, một hiệp sĩ đã bị cuộc đời quật ngã, ném vào bụi bẩn, nay tiếp tục choán chỗ, làm bận cái thế giới này cũng chỉ là vô ích. Giẫy giụa như con giun bị xéo nát trên mặt đất, liệu có hèn mọn không? Cuộc sống nó cứ hớn hở đi lên, nay cố bám lấy cái bàn đạp của nó, để xin nó chút ân huệ cuối cùng, như vậy liệu có xứng đáng với cậu không?
phim những đóa ngọc lan
Nhưng trong lúc cậu Mácxim đem hết can đảm, lạnh lùng và tập trung suy nghĩ về cái vấn đề nóng hổi, cân nhắc kỹ càng mọi lẽ phải trái, thì một sinh mệnh mới, tàn tật ngay từ thuở lọt lòng, bắt đầu làm cậu bận tâm. Ban đầu, cậu không để ý gì đến đứa bé mù, về sau, cậu lưu tâm thấy cái số phận của cậu và của đứa bé sao mà giống nhau đến thế.

Một hôm cậu liếc nhìn trộm đứa bé rồi trầm ngâm nghĩ:

- Hừm... hừm... đứa bé tội nghiệp này cũng là một kẻ tàn phế. Nếu gắn liền nó với ta có lẽ sẽ đúc nên một người khả dĩ cũng giúp ích được cho đời ít nhiều chăng.

Từ đấy trở đi, càng ngày cậu càng chú ý quan sát nhìn đứa cháu mù.





IV

Đứa bé lọt lòng ra đã bị mù. Lỗi ấy tại ai? Chả tại ai hết! Bên trong việc này không hề có một “ý chí xấu ác” nào. Cái nguyên nhân của tai họa này cũng giấu kín đâu tận trong chỗ uẩn áo của những quá trình bí mật và phức tạp của cuộc sống. Mỗi lần nhìn đứa bé mù, trái tim bà mẹ thắt lại, đau đớn, xót xa. Cố nhiên bà đau khổ, cái đau khổ của bà mẹ thấy con bị tàn tật và cảm thấy trước một cách thảm thương cái tương lai đau khổ đang rình đợi đứa bé. Nhưng thêm vào đấy, trong thâm tâm, thiếu phụ còn băn khoăn day dứt về ý nghĩ có lẽ nguyên nhân đứa bé bị tàn tật là ở nơi những người đã sinh ra nó.

Như thế cũng đủ để cả gia đình chỉ xoay quanh đứa bé có đôi mắt xinh đẹp mà lại bị mù, để cả nhà khuôn theo mọi ý muốn ỏe họe của đứa bé tai ngược, thứ tai ngược chưa có ý thức.

Một đứa bé mà tật bệnh đã mở lối cho cái tính hay hờn giận vô cớ, lại có đám người xung quanh quấn quít lấy, làm phát triển những tính tình ích kỷ của nó, chẳng hay đứa bé đó sẽ ra sao nếu không có cái số mệnh lạ lùng và lưỡi gươm bọn Áo buộc cậu Mácxim phải về nông thôn náu mình trong gia đình bà chị.

Việc có đứa bé mù trong nhà đã dần dần hướng tư tưởng luôn luôn hiếu động của người lính tàn tật đi theo một chiều khác hẳn một cách hết sức tế nhị. Vẫn như trước kia, cậu thường ngồi yên lặng hàng giờ, miệt mài hút thuốc, nhưng giờ đây, trong đôi mắt cậu đã ánh lên vẻ suy nghĩ của một người đang lưu tâm quan sát một vật gì chứ không còn có đau đớn âm thầm xót xa nữa. Cậu càng suy nghĩ, trán cậu càng nhăn, mồm càng rít mạnh thuốc. Một hôm cậu đánh liều can thiệp.

Nhả hết hơi thuốc này đến hơi khác, cậu Mácxim nói với chị:

- Thằng nhỏ này sẽ còn đau khổ hơn tôi nhiều. Thà nó đừng sinh ra lại hơn.
phim những đóa ngọc lan
Bà Ana cúi đầu, một giọt nước mắt long lanh rơi xuống rổ khâu. Bà khe khẽ nói:

- Cậu Mác ơi, cậu nói thế đau lòng chị lắm, cậu nói làm gì?

- Nhưng là tôi nói thực với chị, hoàn toàn thực! Tôi mất một cánh tay và một chân, nhưng còn đôi mắt. Đằng này đôi mắt cháu nó bị hỏng, tức là nó sẽ không có chân tay, không có ý chí gì hết... - Tại sao?

Chú Mácxim dịu giọng nói:

- Chị Ana! Chị cố gắng hiểu ý của em. Không bao giờ em đi nói với chị những điều làm chị đau lòng để cho sướng miệng. Hệ thần kinh của cháu rất tế nhị. Giờ đây còn đủ thời giờ và mọi thuận tiện để làm phát triển mọi khả năng của cháu để bù đắp phần nào cho đôi mắt thiệt thòi của nó. Nhưng muốn như vậy, phải cho nó luyện tập. Còn tất cả những thứ nuông chiều ngu xuẩn chỉ làm đứa bé không bao giờ phải cố gắng, sẽ giết hết mọi khả năng tạo cho nó một cuộc sống đầy đủ hơn.

Vốn thông minh, bà Ana dằn lòng ngăn được mối xúc động đột nhiên nó thường khiến bà khi nghe tiếng đứa bé khóc rền rĩ là cuống cuồng chạy lại.

Mấy tháng sau đứa bé đã biết một mình bò tự do, nhanh nhẹn quanh khắp nhà. Thoáng có tiếng động, nó lại lắng tai nghe, gặp vật gì nó cũng hăm hở sờ nắn, cái hăm hở chưa từng thấy ở các trẻ em khác.





V

Đứa bé nhận ra được mẹ nó rất nhạy, chỉ cần bước chân đi, tà áo sột soạt và nhiều dấu hiệu khác của người mẹ, những dấu hiệu hết sức nhỏ nhặt, người ngoài không thể thấy được. Dù trong buồng có bao nhiêu người, mặc họ đi lại hay đứng yên, bao giờ em cũng đi được về phía mẹ, không hề lầm lẫn. Mẹ em có bất chợt bế em lên, em cũng nhận ra được ngay. Nếu là người lạ khác, em khẽ lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn lanh lẹ sờ mặt người bế và nhận ngay ra người đó là u già, là bố hoặc là cậu Mácxim. Nếu được người lạ bế, em xem xét thong thả hơn, vẻ mặt dè dặt và chăm chú, em đưa đôi bàn tay xinh xắn lên sờ nắn khuôn mặt lạ, lúc ấy nhìn nét mặt em thấy rõ bên trong em đang suy nghĩ căng thẳng, như thể em “nhìn” với mấy đầu ngón tay.

Bản chất em lanh lẹn và hiếu động. Nhưng ngày tháng trôi qua, đôi mắt mù dần dần đã ảnh hưởng rõ rệt đến thể chất của em, cái thể chất đã bắt đầu có bản sắc rõ rệt. Cử chỉ của em ngày một kém phần hoạt bát. Em hay ngồi một mình ở những chỗ vắng vẻ, ngồi mấy giờ liền không động đậy, nét mặt thừ ra như nghe ngóng cái gì. Khi trong buồng không có ai và những tiếng động xung quanh không đến làm rộn, những lúc ấy hình như em chìm đắm trong suy nghĩ và trên khuôn mặt, lộ vẻ ngạc nhiên ngơ ngác, cái khuôn mặt xinh xắn nhưng quá ư nghiêm nghị đối với cái tuổi thơ ấu của em.

Cậu Mácxim đã đoán đúng. Hệ thần kinh cực kỳ phong phú và tế nhị của em đã thắng thế, hình như trong một chừng mực nào, nhờ thính quan và xúc giác rất nhạy cảm, nó cố gắng bù đắp lại để các tri giác được đầy đủ. Ai cũng phải ngạc nhiên nhất về đôi bàn tay rất tinh tế của em. Đôi khi, người nhìn có cảm tưởng em nhận rõ được cả màu sắc. Lúc đôi tay em nắm những màu vải sặc sỡ, ngón tay mảnh dẻ của em ngừng lại lâu lâu, nét mặt em chăm chú. Tuy nhiên, về sau dần dần càng thấy rõ rệt là ở em, giác quan phát triển tinh tế nhất là thính giác.lkuytdy7t

Phim Son Môi Hồng tron bộ hay nhất

Phim Son Môi Hồng
Phim Son Môi Hồng 





Phim Son Môi Hồng Yoo Ga-Eun (Park Eun-Hye thủ vai) là cô gái xinh dễ thương tính tình hoiuytreq12346rytfre4567okj78ioijuhy7890iền hòa. Co là con gái của mọt chủ tập đoàn Bán Lẻ Thời Trang , Sau khi học xong đại học Yoo Ga-Eun lấy Ju-hPark Jung-woo (Lee yeon Thủ Vai ) một một người bạn trai mà cô quên từ trường đại học. Là người luôn bị ám ảnh bởi tiền bạc Yoo Ga-Eun không thể ngờ Ju-hPark Jung-woo lấy cô chỉ vì khối gia sản kích xù kia. " phim son môi hồng " Đau đớn thay cho cô Ju-hPark Jung-woo lại quan hệ lén lút với Kim Mi-Ran (Seo Yoo-Jeong thủ vai), người bạn thân nhất của cô. Son moi hong Trong một tai nạn Ga Eun bị sảy thai và hai vợ chồng cô phải nhận con nuôi nhưng khi phát hiện bé gái cô nhận nuôi lại chính là con gái của chồng và tình địch Giọt nước tràn ly Yoo Ga-Eun cực kỳ đau khổ và cô đã quyết tâm trả thù .

xem phim son môi hồng tập 1,2,3,4,5,6,7,8,9,10,11,12,13,14,15,16,17,18,19,20,21,22,23,24,25,26,27,28,29,30,31,32,33,34,35,36,37,38,39,40,41,42,43,44,45,46,47,48,49,50,51,52,53,54,55,56,57,58,59,60,61,62,63,64,65,66,67,68,69,70,71,72,73,74,75,76,77,78,79,80,81,82,83,84,85,86,87,88,89,90,91,92,93,94,95,96,97,98,99,100,101,102,103,104,105,106,107,108,109,110,111,112,113,114,115,116,117,118,119,120,121,122,123,124,125,126,127,128,129,130,131,132,133,134,135,136,137,138,139... tập cuối.
hay!
Tuesday, June 11, 2013

phim bao thanh thiên

phim bao thanh thiên

Lới của Tịnh Nhi líu lo như chim, Tiểu Yến Tử và Tử Vy quỳ đó mà nghệt mặt ra nghe, trong khi Nhĩ Khang và Vĩnh Kỳ sung sướng bất ngờ.

Lời của Tịnh Nhi cũng làm thái hậu lúng túng, rồi bà nhìn Tịnh Nhi, chợt nhiên cơn giận biến mất, hỏi:

- Ý của Tịnh Nhi là bỏ qua phải không con?

Tịnh Nhi bình thản.

- Vâng, lão phật gia, để ý làm gì chuyện nhỏ cho mệt. lão phật gia hãy xem kìa, hai cô cát cát dân gian, bị lão phật gia làm một trận, hồn phi phách tán cả, mặt mày tái xanh. Dù gì người ta cũng mới đến, làm gì biết rõ được phép tắc? Họ làm sao hiểu được là lão phật gia nhân từ, muốn tốt cho họ thôi? Vậy thì đừng để họ hiểu lầm, họ nghĩ xấu về lão phật gia, như vậy không tốt cho lòng bố tát của người.

Lời của Tịnh Nhi lần này làm cho thái hậu mỉm cười:

- Ðược rồi! Ðược rồi! Tịnh Nhi nói hay lắm, cứu cho các ngươi đó. Ta nể tình Tịnh Nhi, thôi thì tha cho các ngươi, vậy đứng dậy cả đi, đừng có quỳ ở đó nữa!
phim bao thanh thiên
Sự việc hết sức bất ngờ, đột nhiên mây đen vần vũ tưởng chừng mưa bão sẽ rất lớn, vậy mà mấy lời nhẹ nhàng đã giải quyết xong. Nên ngẩn ra nhìn thái hậu và Tịnh Nhi chẳng biết phải làm gì nữa. Vua Càn Long thấy vậy nhắc khéo:

- Còn chần chừ gì nữa mà chẳng đến lạy tạ đi! Rồi còn về phòng đóng cửa suy nghĩ chứ?

Tử Vy, Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang chợt tỉnh, vội vã dập đầu cùng thưa:

- Tạ ơn lão phật gia ân điển! Tạ ơn Hoàng a ma!

Chỉ có Tiểu Yến Tử là chựng người ra đó, chẳng chịu dập đầu. Thái hậu cũng chẳng để ý điều đó, quay người cắp tay Tịnh Nhi bỏ đi. Vua Càn Long thấy vậy vội vã cùng đám tùy tùng đi theo. Tịnh Nhi trước khi bước đi còn liếc nhanh về phía Nhĩ Khang một cái, khiến Nhĩ Khang chựng lại. Thái hậu hình như cũng phát hiện điều đó.

Vừa về đến Thấu Phương Trai, Tiểu Yến Tử thở ra nói:

- Cái con bé Tịnh Nhi kia, là người từ đâu rơi xuống vậy? Sao lại chỉ là một cung nữ nho nhỏ thôi, mà lại có thể xoay chuyển được tình cảm thái hậu thế? Rõ là kì lạ.
phim bao thanh thiênVĩnh Kỳ đáp:

- Ðó không phải chỉ một cung nữ đâu. Mà là một cát cát đấy.

Tử Vy nghe vậy giật mình:

- Cô ấy là con của Hoàng a ma ư?

Nhĩ Khang giải thích:

- Không phải là con ruột của Hoàng a ma, mà là con gái của Du thân vương. Mười năm trước, Du thân vương đã tử trận giữa sa trường, vợ ông ấy cũng tuẫn tiết theo chồng. Tịnh Nhi là đứa con duy nhất còn lại của ông ấy. Thái hậu thấy vậy tội nghiệp mới mang về nuôi cho đến ngày hôm nay.

Tiểu Yến Tử hiểu ra:

- Thì ra là như vậy, thế mà không biết. Bây giờ mới hay ra cô ta là thân tín của thái hậu.

Vĩnh Kỳ nói thêm:

- Ðúng thế! Không những là thân tín, mà còn là người nhà. Gần như chẳng bao giờ Tịnh Nhi rời khỏi thái hậu nửa bước. Thái hậu thích cô ấy như Hoàng a ma thích em, không cần nguyên do, thích là cái gì cũng được.

Tiểu Yến Tử nghe vây dậm chân:

- Thôi đi! Hoàng a ma làm gì thích em? Thái hậu ăn hiếp em như vậy, mà ông ấy cứ tỉnh bơ, chẳng can thiệp dùm chút nào cả. Vậy mà anh còn nói...
phim bao thanh thiên
Tử Vy buồn buồn:

- Chị không thể trách Hoàng a ma được! Ông ấy đã hết sức bảo vệ chị em mình. Nếu không có, hẳn bọn mình đã tự tát tai đến sưng cả má thôi.

Tiểu Yến Tử còn bất bình nói:

- Xem ra họ rất thích người khác bị vả đến sưng mặt. Ngay cả bà thái hậu cũng thế. Có một Dung ma ma rồi còn có thêm một Quế ma ma nữa. Mấy bà ma ma này hình như có bệnh thích đánh người. Không hiểu đánh người ta thì họ có thọ thêm tí nào không?

Nhĩ Khang thì lòng đầy nghi vấn, cứ hỏi:

- Sự việc xảy ra thế nào vậy? Tại sao, chỉ nói là gọi đi để hỏi chuyện, lại trở thành kinh thiên động địa thế kia? Thái hậu đã khó dễ thế nào? Rồi sao bị tát tai? Tại sao thái hậu phạt hai người chứ? Tử Vy nói đi!

Tử Vy nhìn Nhĩ Khang, chợt nhớ tới lời khinh thị của thái hậu, cơn giận bốc lên. Vy kéo lôi Nhĩ Khang ra cửa:

- Anh đi đi! Ði đi! Từ đây về sau đừng có đến cái Thấu Phương Trai này nữa. Nếu để người ta tiếp tục nhìn thấy thì em biết ăn nói làm sao đây?

Nhĩ Khang thấy thái độ của Tử Vy rất lạ lùng, đẩy tay Tử Vy ra, nói:

- Nhưng em phải nói cho anh biết sự việc ra sao? Thái hậu đã nói gì với em? Chứ khi không rồi đẩy anh ra cửa thế này thì anh biết làm sao chứ?

Nói xong nhìn thử vào mặt Tử Vy hỏi:

- Có phải em bị bắt nạt phải không?

Kim Tỏa cũng hỏi:

- Chẳng lẽ đã được chỉ dẫn đầy đủ là quỳ thế nào, lạy thế nào mà vẫn làm sai? Quên cả ư?
phim bao thanh thiên
Tiểu Yến Tử cắt ngang:

- Vì không ưa nên làm cái gì, nói cái gì nên cũng bị bắt bẻ cả. Mà không làm cũng không được. Họ đã cố tình bới lông tìm vết, kiếm rận trong chăn mà, thành thử ra chúng ta không làm sao thoát tội được.

Kim Tỏa nghe vậy tròn mắt:

- Vậy thì biết phải làm sao đây?

- Tại bà thái hậu đó, không quen nghe những điều ta nói. Nếu vậy thì thôi, coi như số ta không hợp với cung đình đi, đàng này họ cố kiếm chuyện với Tử Vy, thật là quá đáng!

Nhĩ Khang nghe vậy hỏi Tử Vy:

- Bà ấy kiếm chuyện gì với em đấy?

Tử Vy năn nỉ:

- Thôi đừng nhắc đến nữa mà, hai anh hãy rời khỏi Thấu Phương Trai ngay! Ngũ a ca thì về Cảnh Dương Cung, còn anh Nhĩ Khang thì hãy về triều đi. E là hoàng thượng đang đi tìm các người đấy.

Nhĩ Khang không đồng ý.

- Hoàng thượng đương nhiên là biết anh đang ở đây. Vì anh đã có lệnh là phải ở đây giữ gìn an ninh cho Thấu Phương Trai.

Tử Vy nói:

- Nhưng anh càng ở lại đây bảo vệ chừng nào, thì bọn em càng bị tai tiếng chừng nấy. Nếu anh muốn bọn em vui vẻ, thì đừng có đến đây quấy rầy. Ðừng có ở mãi tại Thấu Phương Trai này.

Nhĩ Khang nhìn thẳng vào mắt Tử Vy:

- Vậy là anh đã biết rồi! Có phải là thái hậu đặt vấn đề “danh tiết” để làm khó dễ hai người không? Thái hậu đã về phe hoàng hậu phải không? Ta đã nói rồi mà, nếu chúng ta không thành hôn sớm, là rắc rối sẽ cứ mãi xảy ra!

Và quay sang Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang nói:

- Ngũ a ca! Chuyện này cần sớm năn nỉ Hoàng thượng thôi, phải chọn ngày rồi làm lễ cưới cho xong đi. Nếu không bọn mình sẽ phải khổ dài dài đấy!

Vĩnh Kỳ gật đầu:

- Ðúng! Đúng! Ðúng! Mai ta gặp Hoàng a ma sẽ nói ngay!

Tử Vy lại không đồng ý:

- Tốt nhất là các anh đừng có xin xỏ gì cả. Hoàng a ma đã nói là không cho chúng ta lấy nhau sớm. Bây giờ các anh đến đây xin, thái hậu sẽ nghĩ là chúng em không muốn chờ, muốn chồng quá nên giục các anh, và như vậy chúng em sẽ càng khó sống.

Tiểu Yến Tử cũng nhìn Vĩnh Kỳ nói:
phim bao thanh thiên
- Các anh gấp gáp làm gì chứ? Từ từ đã... Nói thật mấy hôm rày tôi cũng chẳng còn lòng dạ nào nữa, ở hoàng cung sao mà chán quá, gặp một bà hoàng hậu đã khó ưa rồi, thêm một thái hậu nữa. Kẻ thù sao mà lắm thế? Sau này lấy anh xong, ngày ngày gặp mặt họ, rõ khổ thân tôi... vì vậy tốt hơn là tôi không lấy anh!

Vĩnh Kỳ ngạc nhiên:

- Em nói vậy là sao chứ? Chúng ta đã phải tranh đấu một cách khó khăn lắm mới có ngày hôm nay. Vậy mà chưa gì em đã tính nước thối lui. Trễ rồi em ạ! Hoàng a ma đã chỉ hôn thì em đã là người của anh rồi đấy!

Tiểu Yến Tử trề môi:

- Còn lâu!

Vĩnh Kỳ nghe vậy rất bực. Kim Tỏa thì lo lắng nhìn Tử Vy.

- Tiểu thư! Bà thái hậu đó rắc rối như vậy ư? Bà ấy đã nói gì mà làm tiểu thư buồn vậy? Xúc phạm ư?

Tử Vy chỉ gật đầu. Nhĩ Khang cũng buồn bực nói:

- Vậy thì không được rồi. Anh sẽ không để em tiếp tục khổ sở nữa đâu. Nếu Ngũ a ca không nói, thì anh sẽ nói vậy!

Tử Vy trợn mắt:

- Em cấm anh! Anh không được nói! Bằng không em sẽ không thèm nhìn đến mặt anh nữa.

Tử Vy cương quyết nói làm Nhĩ Khang ngẩn mặt ra:

- Tử Vy! Em phải biết là nếu tình trạng này kéo dài, rồi anh lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ. Em muốn anh mãi sống trong trạng thái đó ư? Em không muốn cùng anh chia sẻ? Trước kia danh phận em còn chưa rõ ràng, anh đã lo, nhưng bây giờ lý lịch em đã rõ ràng, anh càng lo hơn! Anh van em, anh chịu hết nổi rồi, phải chấm dứt chuyện căng thẳng đó đi!
phim bao thanh thiên
Nhưng Tử Vy vẫn không chịu:

- Hoàng a ma đã cư xử tốt với em như vậy, thì có bị oan ức thế nào, em cũng phải cố cắn răng mà chịu. Anh là người biết rõ em quá mà, sao để em phải bức rức. Phải tổn thương danh dự được chứ?

- Chính vĩ nghĩ quá nhiều đến danh dự của em, chúng mình mới phải điêu đứng như vậy.

Nhĩ Khang nói rồi quay qua Vĩnh Kỳ:

- Hai đứa mình sao lại khổ thế này. Rõ ràng là được chỉ hôn, tưởng đâu đã được trọn vẹn chẳng ngờ cứ phải thấp thỏm lo lắng, khổ quá!

Vĩnh Kỳ thở dài theo:

- Quả đen thật!

Nhĩ Khang, Tử Vy, Vĩnh Kỳ, Tiểu Yến Tử. Hai đôi bạn này làm sao biết được là sự trở về của thái hậu lần này làm chuyện thành hôn của họ đứng trước sóng gió?



o O o



Ngay chiều hôm ấy, thái hậu triệu vua Càn Long đến Từ Ninh Cung. Vừa thấy mặt vua, bà nói ngay:

- Hoàng đế này, hai đứa a đầu đó, nó có vẻ kì quặc thế nào đấy. Vậy mà dựa vào đâu mà con có cảm tình, lại còn bao che cho nó nữa vậy?

Vua Càn Long thành thật nói:

- Về chuyển Tử Vy, thì cũng bởi trẫm đã phụ mẹ nó, nên thấy ray rứt trong lòng. Vả lại con bé đó nó cũng thông hiểu đạo lý, nhu mì, hiền lành, và là một đứa con gái dễ thương. Riêng về Tiểu Yến Tử, thì tính tình nó hơi lụp chụp một chút, nói năng bạo miệng, nhưng cũng được cái tính lành, thẳng thắn không quỷ quyệt. Cái hay của nó là nghĩ gì nói đấy, chứ không xu nịnh hay làm dáng. Ðó là điều từ lâu trẫm chưa hề gặp trước đây, quanh trẫm chỉ nghe thấy những lời nịnh hót, bốc thơm dối trá, đượrdrdrdc nghe một lời thật lòng, quả là đáng quý.
phim bao thanh thiên
Thái Hậu nói:

- Thôi ta hiểu rồi. Hoàng Ðế là người có trái tim khoan dung nhạy cảm. Ðó là đại phúc của nhà Thanh ta. Nhưng mà với con người hoàn toàn không biết phép tắc gì cả, lại có một lý lịch bất minh như vậy. Tại sao hoàng đế lại có thể chọn cho Ngũ a ca? Có phải là thiếu suy xèt không?

Vua Càn Long hơi bối rối, thái hậu nói tiếp:

- Bây giờ hoàng đế chưa lập thái tử, Vĩnh Kỳ là đứa khá xuất sắc, sau này có thể sẽ thay người. Nhưng nếu Vĩnh Kỳ mà lên ngôi, liệu có thể để một đứa như Tiểu Yến Tử làm hoàng hậu được không? Hoàng đế nhìn cái phong cách của Tiểu Yến Tử đó, nhắm có thể làm hoàng hậu được không? Rồi mọi người khi biết lí lịch của nó, sẽ có lời đàm tiếu? Một người không có tư cách, khó có thể làm mẫu nghi thiên hạ được, hoàng đế à!uytrds6tfrtrtrđ

phim tây du ký


phim tây du ký
Tiểu Yến Tử chẳng biết trời đất là gì, nói:

- Nếu tôi không động thủ thì bị thiệt thòi sao? Chẳng có ai ngu mà ngồi yên cho bị đánh cả. Thôi được, các người muốn nghiên cứu cái đầu gối của ta, thì ta cho các người xem đây!

Tiểu Yến Tử nói và kéo áo lên để mọi người thấy hai chiếc đệm “quỳ dễ dàng”. Còn vỗ vỗ lên đó giới thiệu:

- Cái này gọi là “quỳ dễ dàng”, là phát minh của ta đấy. Ở trong cung này, động một chút là bắt quỳ, nếu không làm cái thứ bảo hộ này, rồi đầu gối sẽ bị bể thì sao?

Vua Càn Long, lệnh phi dở khóc dở cười. Các cung nữ, thái giám thì đắc ý cười khúc khích. Còn thái hậu thì ngẩn người ra. Tình hình quả nguy cấp. Vua Càn Long vội giải vây cho Tiểu YếnTử, ông hét:

- Tiểu Yến Tử giỏi đa! Học hành thì chẳng ra gì cả, chỉ khéo bày trò rắc rối. Ta ra lệnh, từ đây về sau không được mang cái thứ đó vào người. Quỳ là một nghi thức hành lễ, thì làm gì phải bảo vệ. Có phải ngươi muốn bôi bác? Làm điều “dương phụ âm vi” (Phải trái lộn xộn) không?
phim tây du ký
Tiểu Yến Tử không biết thành ngữ đó nói gì, vội nói:

- Ðâu có! Ðâu có! Hoàng thượng lại nói chuyện văn chương với con ư? Cái gì mà dê cái gì mà ưng? Con đâu phải là dê cũng đâu phải là chim ưng? Con chỉ là Tiểu Yến Tử. Một con chim én thôi nên không thể nào bay ra khỏi bàn tay của Hoàng a ma. Còn cái gối “quỳ dễ dàng” này không thể không mang được. Bởi vì con cứ hết phạm sai lầm này đến sai lầm khác, chắc chắn sẽ bị phạt mãi. Miệng con lại hay nói, nên cái miệng cứ hại cái gối hoài thôi!

Nhà Vua bực không chịu được, quát:

- Ngươi còn chưa chịu im ư?
phim tây du ký
Tiểu Yến Tử nghe quát vội im miệng ngay.

Trong khi thái hậu thì giận tột độ. Bà ra lệnh:

- Dung ma ma! Quế ma ma! Hãy mau đến đó lấy cái gọi là “quỳ dễ dàng” đêm đến đây ta xem, thử xem nó là cái gì? Ðể mà dậy dỗ, các ngươi cứ đến, xem thử nó còn dám động thủ không?

- Dạ!

Hai vị ma ma được lệnh đi tới, Tiểu Yến Tử hét lên:

- Không được chạm đến ta! Không được chạm đến ta!

Dung ma ma bước tới với nụ cười nham hiểm.

- Bây giờ thì không còn chuyện “cho hay không cho” đụng nữa rồi!

Tiểu Yến Tử thấy hai bà ma ma xông tới, vội lui lại, nắm lấy Tử Vy lay mạnh nói:

- Tử Vy! Bảy mươi hai kế, chạy là kế hay nhất! Người khôn đừng để bị thiệt thòi! Bằng không bị đòn oan mạng bây giờ!
phim tây du ký
Vừa nói vừa phóng người bỏ chạy ra ngoài, Tử Vy bị kéo mạnh ngã bật người, cố gượng dậy, gọi:

- Ðừng làm như vậy, Tiểu Yến Tử! Không nên làm vậy, quay lại đi!

Tiểu Yến Tử không nghe. Như mũi tên xẹt ngay ra ngoài. Thái hậu và tất cả những người trong cung đều bất ngờ, không tin sự việc lại có thể như thế.

Tiểu Yến Tử vừa xông ra khỏi Từ Ninh Cung là chạy nhủi tới trước. Chạy một lúc quay đầu lại xem thử, xem Tử Vy có chạy theo không. Vì vậy mà đâu có thấy Tịnh Nhi đang từ xa đi đến.

Bấy giờ Tịnh Nhi đang dẫn vài cung nữ đi ra xe, để mang vật dụng và quần áo của thái hậu còn bỏ sót trên xe vào. Họ đang ì ạch mang đồ về Từ Ninh Cung thì Tiểu Yến Tử xuất hiện bất thình lình. Tịnh Nhi không tránh kịp thế là Tiểu Yến Tử và Tịnh Nhi cùng té lăn.

Tịnh Nhi đau quá hét lên:

- Ui da! Ai vậy! Làm gì mà quýnh quáng vậy chứ?

Tiểu Yến Tử vội đỡ Tịnh Nhi dậy. Nhìn lại kẻ đối diện, một khuôn mặt lạ hoắc không quen.

- Mi là ai vậy?

- Tôi là Tịnh Nhi!
phim tây du ký
Tiểu Yến Tử lúc đó dù hỏi, nhưng cứ sợ có người đuổi theo, nên không dông dài, nói vội:

- Không cần biết, ngươi là Tịnh Nhi hay Vũ Nhi, nhưng biết chắc ngươi là người mới từ xa đến. Nhưng ta không có thì giờ, có điều ta cảnh cáo ngươi...

Tiểu Yến Tử vừa nói vừa chỉ về Từ Ninh Cung:

- Trong đó có bà lão khó chịu lắm đấy, mới vừa kiếm chuyện với ta, vì vậy ta mới chạy trốn. Ngươi tốt nhất cũng nên trốn đi, bằng không gặp chuyện liên lụy như ta! Ta chẳng có tài gì cả, chỉ có tài làm gây họa đến người khác thôi!

Tịnh Nhi tròn mắt, ngạc nhiên nhìn Tiểu Yến Tử.



o O o

phim tây du ký

Ðang lúc đó, vua Càn Long, hoàng hậu, lệnh phi, thái hậu, Dung ma ma, Quế ma ma và đám thái giám, cung nữ đều đã bước ra đến cửa. Tử Vy ra sau cùng sợ hãi nhìn Tiểu Yên Tử. Vua Càn Long rất giận, hét:

- Bây đâu! Trại Quảng, Trại Hoa! Hãy giữ Hoàn Châu cát cát lại cho ta!

Ðám thị vệ và cả Trại Hoa và Trại Quảng quỳ xuống:

- Vâng, bọn nô tài tuân lệnh!

Nói xong là Trại Hoa, Trại Quảng phi thân tới trước đuổi theo Tiểu Yến Tử. Tiểu Yến Tử thấy tình hình nguy cấp quá, nên gia tốc chạy nhanh hơn. Nhảy qua hòn giả sơn rồi nhảy qua hồ nước. Hai miếng đệm “quỳ dễ dàng” cũng thừa lúc rơi mất tiêu. Ðâu phải chỉ có bọn thị vệ, mà cả đám cung nữ, thái giám cũng được lệnh ra bắt Tiểu Yến Tử lại. Thế là cả cung viên người với người. Chưa bao giờ Hoàng Cung lại ồn ào một cách bát nháo như thế. Thái hậu, vua Càn Long, hoàng hậu, lệnh phi đều ngỡ ngàng. Trong khi Tịnh Nhi lại thích thú. Tiểu Yến Tử vừa chạy vừa hét:
phim tây du ký
- Hoàng a ma! Người quên rồi sao? Người đã nói là cho con không giữ gìn quy cách, không phải tam quỳ cửu khấu, vậy sao người lại chẳng giữ lời? Mỗi lần người nói rồi quên, như vậy làm sao con dám tin người chứ?

Thái hậu giận run:

- Vậy là phản rồi? Phản rồi! Cái con a đầu hoang dã này làm sao để nó thành cát cát được chứ?

Hoàng hậu đắc thắng nhìn thái hậu nói:

- Bẩm lão phật gia! Chuyện thế này ở nhà xảy ra như cơm bữa ấy! Trong thời gian người không có ở đây, còn nhiều chuyện động trời khác, nó cứ diễn ra trước mắt mọi người.

Lúc đó, Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang, Kim Tỏa nghe kinh động vội vã từ Thấu Phương Trai chạy ra, nhìn thấy sự việc trước mặt, Vĩnh Kỳ, và Nhĩ Khang biết đã vô cùng nghiêm trọng. Nhĩ Khang nói:

- Sao để đến nước này chứ? Đã dạy bảo mấy lần mấy lượt rồi, mà vẫn để chuyện xảy ra, thiệt là...

Lúc đó Tiểu Yến Tử đã nhảy tót lên ngọn cây, từ trên nói xuống:

- Hoàng a ma! Sao người không hổ trợ hoặc cứu con? Thái hậu về đến là Hoàng a ma biến thành người khác liền vậy?

Vĩnh Kỳ lúc đó không dằn được, gọi to:

- Tiểu Yến Tử! Mau xuống đây! Ðừng có rối loạn nữa!

Trại Hoa, Trại Quảng lúc đó đã tiếp cận cây, đang trèo lên. Tiểu Yến Tử không muốn để bị bắt, càng trèo cao hơn. Ðến lúc không thể trèo được, Tiểu Yến Tử đành phi thân xuống Trại Hoa, Trại Quảng nhảy theo. Thế là Tiểu Yến Tử và Trại Hoa, Trại Quảng đánh nhau. Thật ra thì anh em họ Trại nào có muốn thẳng tay với cát cát. Họ sợ cát cát mà bị thương thì cũng bất lợi cho họ sau này. Nên cuộc chiến trở thành một cuộc biểu diễn võ thuật bất phân thắng bại.
phim tây du ký
Thái hậu từ nào đến giờ chưa chứng kiến cảnh như vậy, bực dọc quya sang bảo vua Càn Long:

- Hoàng đế! Như vậy thì còn ra thể thống gì nữa chứ?

Vua Càn Long không thể không can thiệp nói:

- Trại Hoa, Trại Quảng! Các ngươi đừng khách sáo với cát cát nữa, cứ bắt giữ mang lại đây cho ta.

Vĩnh Kỳ sợ Tiểu Yến Tử bị đòn đau, nên nói to:

- Hoàng a ma, hãy để cho con và Nhĩ Khang bắt cho!

Thế là Vĩnh Kỳ và Nhĩ Khang bay ra, chụp lấy Tiểu Yến Tử. Vĩnh Kỳ kề sát tai Yến Tử nói:

- Trước mặt thái hậu, Hoàng a ma còn phải sợ, thì làm sao mà bảo vệ em được chứ? Ðã bảo là đừng quậy mà không nghe.

Tiểu Yến Tử vẫn còn cố vùng vẫy để chạy tiếp, Nhĩ Khang nói:

- Phải đến ngay trước mặt thái hậu. Ðừng để tình hình nghiêm trọng thêm, sẽ không hóa giải được đâu.

Và Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang dìu Tiểu Yến Tử đến trước mặt thái hậu. Ba người quỳ xuống. Vĩnh Kỳ dập đầu nói:

- Bẩm lão phật gia! Hoàng a ma! Tiểu Yến Tử đã biết tội đến xin lỗi, xin thái hậu, Hoàng a ma khai ân tha cho.

Tử Vy cũng vội vàng chạy đến quỳ chung:

Thái hậu nhìn Tiểu Yến Tử và Tử Vy, cùng lắc đầu nói:

- Cát cát mà thế này đây ư? Thật không thể tin nổi. Lần đầu ta mới thấy!

Tử Vy vội dập đầu, vừa khóc vừa nói:

- Bẩm lão phật gia. Tử Vy này xin thay cho Tiểu Yến Tử xin tội, xin người hãy bỏ qua cho. Tiểu Yến Tử và con mới tiến cung chưa được bao lâu, nên chưa hiểu rõ quy cách cung đình, không tránh được sơ xuất. Chớ chẳng cố tình gây sự, xin lão phật gia rộng lượng tha cho, Tử Vy này nguyện không quên ơn.

Vua Càn Long thấy Tử Vy nói vậy, nên quay qua thái hậu nói:

- Thôi Hoàng ngạc nương đừng giận nữa, tội hai con a đầu này đúng ra phải phạt nặng, nhưng vì chúng mới tiến cung chẳng bao lâu. Quy cách cung đình con chưa rành, thì thôi để từ từ dạy bảo sửa sai vậy.

Rồi Quay qua Tử Vy và Tiểu Yến Tử, ông quát:

- Hai người còn chờ gì mà chưa dập đầu tạ tội đi! Nhớ là về học quy cách đoàng hoàng đi nghe chưa.

Tử Vy cúi dập đầu liên tục:

- Tử Vy biết tội rồi, Tử Vy xin dập đầu tạ tội.

Nhĩ Khang và Vĩnh Kỳ phải dằn Tiểu Yến Tử xuống, bắt Tiểu Yến Tử dập đầu, vậy mà Tiểu Yến Tử vẫn ngang bước không làm.

Thái hậu thấy vậy giận quá. Chỉ Tiểu Yến Tử nói:

- Ta không cần biết ngươi được ai đỡ đầu che chở. Bữa nay không trị tội ngươi là không xong.

Rồi nói to:

- Bây đâu! Hãy lôi Hoàn Châu cát cát về từ Ninh Cung, để đích thân ta chỉ dạy con a đầu này mới được.

Nghe vậy cả Vĩnh Kỳ, Tử Vy, và Nhĩ Khang đều dập đầu xin xỏ:

- Xin lão phật gia bớt giận, nương tay giùm cho!

Nhưng lời xin xỏ đó chẳng cứu vãn được gì. Rất may Tịnh Nhi từ đâu bước tới, nắm tay thái hậu vừa cười, vừa nói:

- Lão phật gia ơi! Người mới hồi cung, sức đâu giận dữ. Con nghĩ lão phật gia hẳn cũng đã mệt rồi. Còn cái cô Hoàn Châu cát cát này cũng đã làm được nhiều trò hay hay lắm chứ? Ban nãy con thấy cô ta nhảy lên nhảy xuống bên hòn giả sơn, mọi người bu lại xem. Thử hỏi trong cung ta có khi nào vui như vậy không? Lão phật gia này, con nghĩ lão phật gia cứ coi đó như một trò chơi mà Hoàn Châu cát cát bày ra để nghênh đón người đi để cho người giải trí ấy mà, mà như vậy thì giận làm gì? Cười lên đi! Lão phật gia không biết là chỉ cần người nổi giận là cả hoàng cung này từ trên xuống hết thảy đều căng thẳng sợ hãi ư? Thôi thì hỉ xả lần này cho mọi người vui vẻ.kigtre678uyt6578uyt5

phim hay nhất

Tiểu Yến Tử và Tử Vy cùng vào Từ Ninh Cung. Vừa bước vào cửa nhìn lên, đã thấy thái hậu ngồi chễm chệ ở giữa. Dung ma ma, Quế ma ma đang đứng sau đấm lưng cho bà. Thái giám, cung nữ đứng vây quanh. Còn vua Càn Long thì ngồi ghế cạnh đó. Hoàng hậu với lệnh phi mỗi người một bên. Tất cả đều yên lặng căng thẳng. Tiểu Yến Tử và Tử Vy đi thẳng tới trước mặt thái hậu và vua Càn Long, quỳ xuống. Tử vi nói trước:

- Tử Vy khấu kiến lão phật gia, Chúc lão phật gia tốt lành!

- Tử Vy khấu kiến Hoàng a ma! Hoàng hậu nương nương! Lệnh phi nương nương!
phim hay nhất
Tiểu Yến Tử cũng vội bắt chước theo, dập đầu nói:

- Tiểu Yến Tử khấu kiến lão phật gia! Lão phật gia kiết tường! Ngoài ra còn Hoàng a ma, hoàng hậu nương nương, lệnh phi nương nương cũng vậy!

Thái hậu nói:

- Hãy ngẩng đầu lên! Cho ta nhìn xem nào!

Giọng thái hậu lớn và rõ, đầy uy lực làm Tử Vy và Tiểu Yến Tử sợ hãi nhìn lên.

Thái hậu chăm chú nhìn cả hai một lúc, lại ra lệnh:

- Ðứng dậy đi nào!

Tử Vy và Tiểu Yến Tử đứng dậy, cả hai cùng không dám thở mạnh. Thái hậu chợt cười nói:

- Ban nãy ta đã nghe kể chuyện về hai người. Thật ta không ngờ, chỉ rời khỏi Hoàng cung có nửa năm mà lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện. Hình như đó là điều đáng tiếc, vì ta đã không được tận mắt chứng kiến những chuyện vui vui đó!
phim hay nhất
Tử Vy biết thân, không dám nói năng gì cả, chỉ có Tiểu Yến Tử thấy thái hậu cười, thì bao sự e dè ban đầu biến mất, vui vẻ nói:

- Ai biểu bà nội bỏ đi ăn chay niệm Phật làm gì? Không phải chỉ lỡ có một cơ hội thôi nghen mà cả đám cưới của Nhĩ Thái cũng không được dự, rồi mấy cuộc tỉ thí của võ sĩ Tây Tạng cũng không được xem. Thật tiếc, thật tiếc.

Tử Vy thấy vậy hoảng hốt, vội nắm lấy vạt áo Tiểu Yến Tử giật giật. Bấy giờ Tiểu Yến Tử mới nhớ ra, vội vã đính chính:

- Tôi muốn nói là... A... A... bẩm lão phật gia. Người quả là đã bỏ qua nhiều màn kịch hay...

Vua Càn Long nhìn Tiểu Yến Tử, bổi rối nói:

- Bẩm Hoàng ngạc nương, cái con bé Tiểu Yến Tử này lúc nào cũng vậy. Học mãi, học mãi mà quy cách cung đình thế nào cũng học không xong. Có điều, trẫm thấy bản tính chơn chất của nó cũng hay nên bỏ qua. Vì vậy xin người cũng miễn chấp cho.

Thái hậu chau mày, nhìn Tiểu Yến Tử, hỏi:

- Nghe nói ngươi không cha không mẹ, thế trước khi vào cung đình, ngươi sống bằng nghề gì?

- Tôi ư?

Tiểu Yến Tử chỉ vào mình hỏi, rồi quay qua Tử Vy:
phim hay nhất
- Như vậy có nên nói thật không?

Thái hậu thấy vậy chau mày nói:

- Ta hỏi chuyện ngươi, tại sao lại ngó đông ngó tây là thế nào?

Tiểu Yến Tử nghe hỏi giật mình, vội nhìn thái hậu nói:

- Bẩm... bẩm... lão phật gia... con có rất nhiều cách đấy, chẳng hạn như Sơn Đông mãi võ này, trèo sào nầy, múa cờ này, có lúc phải làm chuyện gian dối nữa.

Thái hậu chẳng làm sao biết những công việc đó là gì, ngạc nhiên:

- Ngươi nói sao? Mãi gì? Trèo gì? Làm gì?

Tử Vy thấy vậy càng quýnh hơn, lại kéo áo Tiểu Yến Tử. Tiểu Yến Tử bị thái hậu hỏi dồn đã rối, bây giờ bị Tử Vy giật áo càng rối hơn. Không biết phải làm gì cho phải, đưa mắt nhìn lệnh phi cầu cứu. Chỉ thấy lệnh phi lắc đầu, Tiểu Yến Tử còn ngơ ngác, thì thái hậu lại hỏi:

- Ngươi nói cái gì... cái gì? Hãy nói lại một lần nữa ta nghe xem?

Tiểu Yến Tử rối sinh bực, buột miệng:

- Tôi không có cái gì, cái gì hết!

Nhưng rồi sự nhớ lại lời dặn của Nhĩ Khang. Không được nói “cái gì” nên sửa lại:

- Thật ra ý tôi đâu có nói “cái gì, cái gì”? Đâu?

Thái hậu trợn mắt, càng nghe càng không hiểu nổi:

- Hử? Cái gì cái gì là cái gì chứ?

Tiểu Yến Tử quýnh lên, mở to mắt hỏi:

- Cái gì? Cái gì là cái gì?

Và cứ vậy. Tiểu Yến Tử và thái hậu cứ “cái gì, cái gì” không ngớt. Người trong cung cứ đứng nghe ngáo theo. Vua Càn Long cũng lắc đầu với lệnh phi. Còn đám cung nữ thì cố nín cười. Tử Vy không thể không can thiệp:

- Dạ bẩm lão phật gia. Tiểu Yến Tử thường không biết diễn đạt điều mình nói. Ý chị ấy là nhờ biết một chút võ công, nên trước khi tiến cung, ở ngoài đã sống bằng nghề múa võ. Còn mấy thứ như trèo sào, múa cờ... đều là tên của các môn biểu diễn thôi.

Tiểu Yến Tử thấy Tử Vy giải thích được, hứng chí nói thêm vào:

- Vâng... vâng... vâng, nếu hôm nào... bà mà... Ờ không phải. Lão phật gia mà... cũng không phải... Bẩm lão phật gia mà... nếu người thích... tôi sẽ biểu diễn cho lão phật gia xem.
phim hay nhất
Thái hậu bị Tiểu Yến Tử làm rối mòng, nên chau mày nói:

- Cái gì gọi là “thiên chất ngây thơ” của ngươi. Có lẽ ta già rồi, nên không hiểu được, không chịu nổi được.

Lời của thái hậu làm Tiểu Yến Tử càng bối rối:

- Sao lại thế? Tôi trèo sào, múa cờ là để biểu diễn thôi, chứ đâu phải để đấu? À, không sao đâu! Bà... Ờ không phải, lão phật gia... Ờ Bẩm lão phật gia... bà có già cũng không sao đâu, bà chỉ ngồi xem thôi mà... đâu có cần xuất chiêu đâu mà chịu không nổi, không chịu nổi? Bà nội này...

Rồi nghĩ ngợi thấy lại nói sai nên tiếp:

- Lão phật gia này... bẩm lão phật gia này... Ối!

Tiểu Yến Tử thấy mình cứ nói sai mãi, đưa tay lên vả miệng giải thích:

- Tôi căng thẳng quá... nên cứ nói sai tới sai lui...

Rồi bạo miệng hỏi:

- Tôi có thể gọi bà là bà được không? Chứ còn ba chữ lão phật gia, đọc lên nghe cứng mồm cứng miệng quá!

Vua Càn Long chau mày, lệnh phi bối rối. Chỉ có hoàng hậu là đắc ý. Còn đám thái giám, cung nữ trong cung nín cười nãy giờ muốn đau cả bụng. Thái hậu chỉ thấy đầu căng lên, vì bực dọc:

- Ngươi nói thế là... là thế nào với thế nào chứ?

Ðến nước này, Tử Vy không thể không giải nguy cho Tiểu Yến Tử nên chen vào:
phim hay nhất
- Dạ bẩm lão phật gia, trước ngày Tiểu Yến Tử tiến cung, cô ấy từng chăm sóc cho rất nhiều cụ già bơ vơ, không nơi nương tựa. Nên với các người lớn tuổi đó, tiếng “bà” là tiếng xưng hô thân thiết nhất. Nhìn thấy thái hậu phúc hậu từ bi, Tiểu Yến Tử chợt xúc động tâm tình, nên quên bẵng thái hậu là người chốn cao quý.

Tiểu Yến Tử vừa nghe Tử Vy nói liền đáp lới ngay:

- Vâng! Vâng! Ðúng đó! Ðúng đó! Tôi nghĩ, có lẽ thái hậu thì cũng là người. Nếu gọi Phật e là không giống lắm. Vì mấy ông Phật trong chùa đều làm bằng đá hay bằng đất không à. Ðâu giống như bà bằng xương bằng thịt, biết nói biết cười đâu?

Vua Càn Long cắt ngang:

- Tiểu Yến Tử! Ngươi không được nói càn! Mọi người đều gọi thái hậu là lão phật gia thì ngươi cứ gọi như vậy đi, đừng lộn xộn.

Thái hậu sa sầm nét mặt, nhìn Tiểu Yến Tử một lúc nói

- Thôi đủ rồi, Hoàn Châu cát cát là sao, ta cũng biết được phần nào rồi!

Bà quay qua Tử Vy:

- Còn ngươi! Nghe nói ngươi theo lời trăn trối của mẹ, mà tiến kinh để tìm Hoàng a ma đúng không?

Tử Vy cúi đầu, nhỏ nhẹ:
phim hay nhất
- Vâng!

Thái hậu lại hỏi:

- Cái chuyện mẹ ngươi sai ngươi vào kinh tìm Hoàng a ma, ngươi chẳng thấy nó kỳ cục sao? Làm sao mẹ ngươi biết được ngươi sẽ vào cung vua chứ? Tại sao lúc sinh thời, mẹ ngươi không tự thân đến? Ðể ngươi một thân một mình lặn lội tới Bắc Kinh. Ta càng nghe càng thắc mắc, đâu ngươi giải thích ta rõ xem!

Tử Vy bất ngờ, chẳng ngờ được là lần đầu gặp là thái hậu đã đề cập chuyện đó. Vì bất ngờ cộng thêm sợ hãi, Tử Vy càng ấp úng:

- Bẩm lão phật gia, thật tình... Tử Vy cũng không biết, Tử Vy nghĩ là mẹ của Tử Vy không dám đến kinh, chỉ ở nhà chờ đợi... Ðợi lâu quá mà chẳng có tin tức gì, nên không nghĩ gì đến nữa...

Thái hậu chau mày:

- Hừ! Tại sao bản thân chẳng tự tin mà còn giao trọng trách đó cho con mình? Lạ thật!

Tử Vy nghe vậy tái mặt, Vua Càn Long thấy vậy tằng hắng một tiếng giải vây:

- Bẩm Hoàng ngạc nương, những chuyện đó đã quá lâu rồi, con cũng không muốn nhắc đến mà nhắc lại làm gì chứ?

Thái hậu cứ nhìn Tử Vy quan sát từ trên xuống dưới, nói:

- Hoàng nhi nói phải, e là có nhắc đến thì cũng chẳng tìm ra được chứng cớ. Có điều con bé này trông cũng cao ráo sạch sẽ? À mà sao? Nghe nói đã chỉ hôn cho Nhĩ Khang rồi ư?

Thái hậu lại quay qua Vua hỏi, Vua Càn Long đành nói:

- Vâng!

Thái hậu nói:

- Thật khó khăn mới nhận được cát cát. Tại sao lại chỉ hôn một cách nhanh chóng như vậy?

Hoàng hậu chụp ngay cơ hội chen vào:
phim hay nhất
- Tại lão phật gia không biết đấy chứ. Chứ cô Tử Vy cát cát này được hoàng thượng cho cùng theo tuần thú. Vì vậy trên đường mới gặp Nhĩ Khang rồi hai người “tâm đầu ý hợp”, hoàng thượng thấy họ đã tâm đắc nhau như vậy, mới kết hợp cho.

Thái hậu nghe vậy có vẻ không hài lòng:

- Cái gì mà tâm đầu ý hợp? Rồi kết hợp cho?

Bà quay lại nhìn Tử Vy, nghiêm khắc:

- Ðã được vào cung rồi, còn được phong chức cát cát nữa thì cái gì cũng phải biết giữ mình, có nề nếp chứ? Sao lại rập khuôn mẹ ngươi quen thói gió trăng? Cái tốt lại không học, học chi cái xấu vậy?

Lời của thái hậu như một cái tát vỗ mạnh lên mặt Tử Vy, Tử Vy thấy tự ái bị thương tổn, và tim đau nhói. Nàng mở trừng đôi mắt nhìn thái hậu cảm giác nhục nhã. Vy cúi đầu ấp úng nói:

- Tử Vy này xin nghe lời chỉ dạy của lão phật gia!

Thái hậu có vẻ hài lòng, nghiêm khắc nói:

- Hai ngươi đến từ dân gian. Cũng được! Nhưng không được đem những cái tầm bậy tầm bạ của chốn dân gian vào cung. Ở trong cung là phải sống nề nếp, nhất cử nhất động đều phải đoan trang, biết không?

Tử Vy gật đầu:

- Dạ Tử Vy biết!

Chỉ có Tiểu Yến Tử là thấy trái tai đứng nhìn giận dữ. Thái hậu nào phải không thấy, bà quay qua:

- Sao? Hình như Hoàn Châu cát cát có điều bất phục phải không?

Tiểu Yến Tử cắn môi nhìn xuống, cố nhẫn nhục. Thái hậu lại hỏi:

- Sao? Có điều gì không hài lòng? Cứ nói đi chứ?

Tiểu Yến Tử lắc đầu. Thái hậu hơi bất mãn:

- Ta bảo ngươi nói. Sao ngươi lại cứ lắc đầu?

Ðến nước này thì Tiểu Yến Tử không dằn được nữa, nhìn lên lớn tiếng:

- Muốn nói thì tôi nói. Cái này là lệnh chứ không phải tôi tự nhiên nói à nghen! Tôi không dám bất phục, vì tôi biết bà là thái hậu. Mà lời thái hậu nói thì còn nặng hơn cả thánh chỉ. Mặc dù bá tánh họ chỉ biết thánh chỉ thôi. Bà cho là ở dân gian chỉ có chuyện tầm bậy tầm bạ thôi ư? Tôi thì lại thấy ở trong cung còn có nhiều thứ tồi tệ hơn nữa là khác.se56789ol